MÓN QUÀ DÂNG MẸ

Tháng 6 năm 1993, chúng tôi chúng bị làm tờ bán nguyệt san Đại Dân Tộc. Anh Trần Minh Xuân đã hợp tác với các tờ báo Vietnam Town và tờ Mê Giang ở thành phố San Francisco thành tờ Liên Hiệp Truyền Thông với ấn bản gồm Anh ngữ, Hoa ngữ và Việt ngữ phát […]

Tiếp Tục

VĨNH BIỆT HAI CÁNH HẠC VÀNG

Tích nhân dĩ thừa Hoàng Hạc khứ Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu (Hoàng Hạc lâu – Thôi Hiệu) Hạc vàng ai cỡi đi đâu Mà nay Hoàng Hạc vẫn lầu còn trơ (Lầu Hoàng Hạc – Tản Đà) Chỉ liên tiếp trong một thời gian ngắn hai cánh hạc vàng đã cỡi hạc […]

Tiếp Tục

NGƯỜI ĐI TÌM TRÁI TIM THẤT LẠC

NGUYỄN THIẾU NHẪN Ngày xưa, thuở đất trời còn là một khối hỗn mang, trời còn cúi xuống gần đất bằng những sợi mây trắng như tơ nõn và đất còn cố vươn lên để phù hợp với trời bằng những ngọn núi mù sương. Ngày ấy, trời đất hồng hoang còn đầy rẫy những […]

Tiếp Tục

NGƯỜI ĐÀN BÀ MANG THAI TRÊN BIỂN ĐÔNG

NGUYỄN THIẾU NHẪN 1. Chàng gặp nàng lần đầu tiên ở bãi biển cạnh quá cà phê Santosa của thành phố tồi tàn này. Nàng đang tập thể dục nhịp điệu theo sự chỉ dẫn của người đàn bà Nhật phụ trách phủ Cao ủy Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc ở đây. Đa số là […]

Tiếp Tục

CÁO MƯỢN OAI HỔ

LÃO MÓC Vua Tuyên Vương làm vua nước Sở. Chiêu Hề Tuất chỉ là một người bầy tôi vua Tuyên Vương. Thế mà ai nghe thấy nói Chiêu Hề Tuất cũng phải kinh sợ. Vua lấy làm lạ, một hôm, hỏi quần thần là vì cớ làm sao. Chỉ có Giang Nhất biết được thưa […]

Tiếp Tục